Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

“Đeo chuông cho mèo”




Vừa rồi có mấy người bạn rỉ tai nhau mách: Có cái tổ chức Hội nhà báo độc lập Việt Nam gì đó mới ra đời đó…Tính tui ham của lạ, thấy cái gì mới cũng ngó vô xem thế nào. Đã là Hội nhà báo mà độc lập tức là  sao nhỉ? Tức là độc lập với các tổ chức khác của những tổ chức khác ? Nghe cũng xôm, giữa thời buổi này thêm một góc nhìn, một cách nói, một cách phản biện…cũng tốt thôi, nhưng xem kỹ  thật ra những luồng ý kiến loại này  thì cũng chẳng phải lạ lẫm gì, trên các mạng xã hội các ý kiến nhiều chiều, thậm chí trái chiều, đầy ra đấy, có điều cư dân mạng không tổ chức thành hội hè làm gì cho có ban có bệ, có hàm này chức nọ, vì ai cũng biết cái gì mà tự phong thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ.
Lên mạng tui thấy ngay cái hội này không độc lập gì cho lắm, Trụ sở cái gọi là Tổ chức Hội này đi vay mượn nhờ vả. Mà dân ta có câu bánh ít đi thì bánh quy lại, làm gì cái gì cho nhờ vả mãi, làm gì cái gì cho không, làm ơn nghĩa mà không có đền đáp. Trong điều lệ Hội độc lập này cũng phải bày tỏ mong muốn liên kết và hợp tác với các tổ chức chính phủ và phi chính phủ quốc tế về báo chí để có chỗ dựa hơi. Quan điểm của Hội này cũng tuyên bố: Dựa trên tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền và công ước quốc tế về các quyền dân sự của Liên hiệp quốc…Nghe rất hoành tráng mà thực ra rất mù mờ đánh lận con đen. Ngày thành lập cũng lấy ngày của người ta làm cái mốc thời điểm thành lập cho nó sang….Tui thú thiệt thấy họ dựa hơi thế thì họ làm gì có gì mà độc lập nghĩ ngợi chứ  nói gì họ hành động độc lập. Tui thấy không ổn. Giống như mình tính tham gia cái cổ phần  hay thị trường chứng khoán gì đó mà thấy cái gốc vốn liếng ban bệ làm ăn của nó không có thực, không thuyết phục thì làm sao dám hùn hạp làm ăn? Vẫy cho nên tui cũng thành thật nói là không dám tin rằng cái hội này sẽ độc lập về tài chính, nhân sự…
 Nhưng cũng khen cái hội này  dám lớn tiếng công khai giữa thanh thiên bạch nhật, dám công bố thành lập, chơi nguyên danh sách hội viên và các ban bệ lên mạng. tất nhiên cái gì cũng phải có thời điểm khởi đầu nan, phải bắt đầu từ con số ít, nhỏ lẻ hy vọng nó bùng lên lan rộng. Tui cũng hy vọng. Nhưng rồi nhìn cái danh sách thì không dám hy vọng nữa khi thấy một số vị hội viên chắc chưa mấy khi cầm bút chứ nói gì có “ít nhất 5 tác phẩm đã công bố” trong điều lệ lại không nói  5 cái gọi là tác phẩm này được  công bố  ở đâu ( chứ công bố trên mạng cá nhân cây nhà lá vườn thì dễ ợt ) Như vậy hội viên hội nhà báo mà chả phải nhà báo, hoặc những nhà báo quá đát, hàng dạt, bất đắc chí, múa gậy vườn hoang, Chắc trong cái danh sách này cũng không ít vị được mượn tên, đánh trống ghi danh, ghi tên cho đủ tụ kiểu tiền trảm hậu tấu chứ thành lập hội mà hông có hội viên sao coi cho đặng? Tui muốn tìm một cái tên “ nhà báo “ sáng giá nào chút để đánh giá tầm cỡ của Hội này mà chưa thấy đâu, đành tự an ủi chắc họ cũng như tui, chả dại gì mà tin những kẻ sơn đông mãi võ đang hè nhau lập hội kết bè khi không biết làm gì để khỏi bị lãng quên.
Lại nhớ câu chuyện ngụ ngôn Đeo chuông cho mèo. Chuyện kể rằng  một bầy chuột sợ mèo đến mức khổ sở dẫn đến một hôm tụ tập tìm cách chống lại bằng cách làm sao phải phát hiện ra mèo khi mèo xuất hiện. Một chú chuột nêu sáng kiến phải đeo chuông lên cổ mèo, giống như người ta đeo mõ trên cổ trâu, mèo đi đâu cũng nghe chuông kêu để chuột biết mà tránh. Nghe vậy đám chuột cả mừng vỗ tay khen tuyệt hay. Nhưng rồi đến việc gay go nhất là tìm một con chuột nào đủ dũng khí đi đeo chuông vào cổ mèo thì không  chú chuột nào dám đứng ra đàm nhận trọng trách này cả…Thế là dần dà các chú chuột mất hết nhuệ khí và sự việc lại đâu vào đấy cho đến khi cuộc hội họp này từ tan rã…

Về cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”

Về cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”:
DANH KHÔNG CHÍNH, NÓI KHÔNG THUẬN, LÀM BẤT MINH
Tự nhận vơ là “nhà báo” dù chỉ bằng vài bài viết trên blog, mạng Internet, những thành viên của “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” vỗ ngực tự xưng "phản ánh trung thực và sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước; phản biện đối với những chính sách bất hợp lý của nhà nước liên quan đến quản lý xã hội và tự do báo chí và tổ chức trao đổi, đối thoại với các cấp chính quyền về tự do báo chí và quản lý xã hội khi có điều kiện, đồng thuận với những chính sách, giải pháp hợp lòng dân và có lợi cho đất nước". Nhưng, những gì mà “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” thực hiện thì lại đầy bất minh…

Bài 3 – BẤT MINH, “ĐỘI LỐT” BÁO CHÍ

Nghề báo là nghề đưa thông tin khách quan, trung thực, có trách nhiệm đến với người đọc, người xem, người nghe, điều sơ đẳng này không ai không thuộc lòng ngay từ khi bước chân vào nghề. Thế mà, với những thành viên “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”, không biết có phải do toàn là những “tay ngang” không– do chính họ tự thừa nhận – mà dù tuyên bố rành rành “phản ánh trung thực” nhưng “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” lại hành động vô cùng bất minh.
Bất minh đầu tiên, nằm ở danh xưng “độc lập” mà họ tự nhận cho “Hội”. Chính những người sáng lập chưa từng có bất cứ giải thích nào vì sao lại khẳng định và tự nhận rằng họ và cái thứ “Hội” của họ là “độc lập”. Hơn thế, dư luận còn được biết một điều, các “nhà sáng lập” đã quyết định “gắn” việc ra đời của “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” đúng ngày Quốc khánh Mỹ.
Tại sao lại lớn lối nhận rằng “ngày thành lập “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” rơi đúng vào ngày Quốc khánh Mỹ”? Nếu là “độc lập” thật sự, cần gì cứ phải nhất thiết “dính” vào cái ngày lập quốc của một nước cách Việt Nam nửa vòng trái đất? Và nếu cứ nhất thiết phải làm “cái đuôi” sau ngày lập quốc của nước Mỹ, thử hỏi tính “độc lập” của “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” làm sao mà còn? Các thành viên sáng lập cũng như bất cứ cá nhân nào tán thành, tham gia cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” mà không trả lời được cho rành rẽ những câu hỏi trên thì chớ có lớn tiếng vỗ ngực tự xưng là “độc lập”!
Hay là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” muốn dựa dẫm vào báo chí Hoa Kỳ, nương tựa vào chính giới và đồng đô la Mỹ? Ô hay, đã độc lập thì không cần dựa và cũng không nên dựa vào ai, vào thế lực nào; chứ còn dựa dẫm, trông chờ, hy vọng được nương tựa vào bất cứ ai, vào bất cứ đâu…thì đều không còn gì là độc lập, thưa các ông Phạm Chí Dũng, Anton Lê Ngọc Thanh, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Minh Quốc, Ngô Nhật Đăng! Muốn viết báo, làm báo mà tiếng Việt còn chưa hiểu, “chưa thõi” thì các ông  thành viên “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” phải chăng muốn làm vẩn đục nền dân chủ, kéo lùi dân trí, hạ thấp trình độ hiểu biết của dân chứ đâu có thể thúc đẩy xã hội, cổ võ tiến bộ, nâng cao dân trí?
Bất minh nữa cần nói đến, là ở cái mục đích mà “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” nhắm đến. Ở Việt Nam có hơn 800 cơ quan báo chí, đủ mọi loại hình báo chí và một đội ngũ hùng hậu những người làm báo. Báo chí Việt Nam là tiếng nói của Đảng, Nhà nước và các tổ chức chính trị, xã hội, nghề nghiệp, là diễn đàn tin cậy của nhân dân; làm nhiệm vụ tuyên truyền, phổ biến đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, phản ánh nguyện vọng chính đáng của các tầng lớp nhân dân. Nếu các ông Phạm Chí Dũng, Anton Lê Ngọc Thanh, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Minh Quốc, Ngô Nhật Đăng…và bất cứ thành viên nào của “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” thật lòng yêu nước, thật sự muốn "phản ánh trung thực và sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước; phản biện đối với những chính sách bất hợp lý của nhà nước liên quan đến quản lý xã hội và tự do báo chí và tổ chức trao đổi, đối thoại với các cấp chính quyền về tự do báo chí và quản lý xã hội khi có điều kiện, đồng thuận với những chính sách, giải pháp hợp lòng dân và có lợi cho đất nước" thì với 838 cơ quan báo chí, 199 báo in, 67 đài phát thanh truyền hình chả lẽ không đủ sức đăng tải hết những “phản ánh” hay “phản biện” của các vị sao? Người Việt chúng ta có câu “Nói phải củ cải cũng nghe”, nếu những “phản ánh”, “phản biện” của bất cứ công dân nào mà hợp lý, thể hiện rõ tấm lòng vì nước vì dân, thật sự có ích cho tiến bộ xã hội thì đều được đăng tải trên các phương tiện truyền thông; ngược lại, những “phản ánh”, “phản biện” thể hiện tính một chiều, không khách quan và trung thực, không có ích cho tiến bộ, phát triển xã hội, không có lợi cho việc nâng cao dân trí thì không những báo chí Việt Nam không đăng tải mà báo chí của bất cứ quốc gia nào cũng từ chối.
Chỉ cần điểm qua những bất minh từ những việc làm, biểu hiện của “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” như thế đủ thấy một điều, cái Hội này đang chơi bài “lập lờ đánh lận con đen”, đội lốt báo chí mà mưu lợi ích riêng, thật sự dựa dẫm vào kẻ khác chứ hoàn toàn không độc lập như vẫn lớn tiêng rêu rao. Xưng “nhà báo” mà lời nói bất minh, việc làm bất tỏ; kêu “độc lập” lại lộ đuôi “bám gót, theo chân” như “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” đã và đang làm như thế thì còn ai dám tin ở tính trung thực, khách quan, ngay thẳng trong các “tác phẩm báo chí” của họ? Và không khách quan, trung thực, ngay thẳng thì cũng không đủ tư cách để phản ánh, phản biện bất cứ việc gì.
“Chân mình còn lấm bê bê/ Lại còn cầm đuốc mà rê chân người”, “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” và những ai đang tham gia, định tham gia vào cái Hội này nên học cho kỹ câu ca dao trên trước khi vung bút, lên tiếng với danh xưng “nhà báo”!

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

DANH KHÔNG CHÍNH, NÓI KHÔNG THUẬN, LÀM BẤT MINH



Về cái gọi là “Hội Nhà báo độc lập”:
DANH KHÔNG CHÍNH, NÓI KHÔNG THUẬN, LÀM BẤT MINH
Như phân tích ở bài trước, “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” thực chất chỉ là một thứ “con hoang”, chẳng ra đời một cách đàng hoàng cũng chẳng được công khai đăng ký và được luật pháp công nhận. Những thành viên “đẻ” ra cái tổ chức kỳ quái này hẳn “tưởng bở” rằng với “đứa con hoang” mang những thứ tên “vang như chuông, rền như khánh” ấy sẽ nhanh chóng “nổi đình nổi đám” trong cũng như ngoài nước song sự thật còn ê chề hơn nhiều lần họ tưởng tượng…

Bài 2– NÓI CHẲNG THUẬN TAI
            Một điều khiến dư luận trong và ngoài nước rất nghi ngờ về động cơ chính đáng của cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” nằm ở ngay danh xưng “Hội Nhà báo”.
Ở Việt Nam, báo chí đã có tuổi đời và phát triển gần 90 năm, so với nhiều nước trên thế giới, như thế cũng đã thực sự có chỗ đứng vững chắc trong việc xây dựng một xã hội dân chủ mà ở đó, quyền tự do báo chí không chỉ được hiến định mà còn được thể hiện rõ trong thực tế. Hội Nhà báo Việt Nam – cho đến nay- vẫn là tổ chức lớn nhất tập hợp tuyệt đại đa số các nhà báo và những người làm báo, dùng ngòi bút, tài năng, trí tuệ và tấm lòng trong sáng của mình hết lòng đóng góp cho sự nghiệp đổi mới, vì dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Với hơn 800 tờ báo thuộc đủ các loại hình báo in, báo nói, báo viết, báo điện tử, đội ngũ những người làm báo cách mạng Việt Nam tự hào với truyền thống của mình đồng thời tự tin sánh vai với các nền báo chí lớn trên thế giới như Mỹ, Nga, châu Âu v.v…Đã có một Hội Nhà báo Việt Nam, vậy thử hỏi, “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” là cái thứ gì? Nằm ở đâu trong xã hội? Hay là chỉ muốn lập lờ đánh lận con đen bằng chiêu trò “nhái” nhãn mác, thương hiệu như từng có với rất nhiều thứ hàng muốn “bán chạy” – dù chất lượng rất “trời ơi” – đã áp dụng?
Nếu như Hội Nhà báo Việt Nam đang tập hợp, dẫn dắt một đội ngũ hùng hậu với gần 20.000 hội viên là những người làm báo trung thực, chân chính, hết lòng vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thì trái lại, “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” chỉ là một vài thành viên như Phạm Chí Dũng, Anton Lê Ngọc Thanh, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Minh Quốc, Ngô Nhật Đăng…là những kẻ luôn thể hiện sự bất đồng chính kiến với Đảng, Nhà nước và báo chí cách mạng Việt Nam. Họ tự xưng là “nhà báo”, vậy xin đặt câu hỏi, ai công nhận rằng những thành viên của “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” là “nhà báo” khi mà chính cái “Hội” này còn chưa chính danh, chưa được ai công nhận?
Họ tự xưng là “nhà báo”, nhưng cái danh “nhà báo” mà họ vơ vào là theo tiêu chí của quốc gia nào? Họ đã có bài viết đăng trên báo chí nước nào? Họ đã được quốc gia nào công nhận là “nhà báo”? Sự thực là, những người như Phạm Chí Dũng, Anton Lê Ngọc Thanh, Nguyễn Tường Thụy, Bùi Minh Quốc, Ngô Nhật Đăng…chả thuộc bất cứ tờ báo chính thống nào, chả thuộc về một cơ quan báo chí của bất kỳ quốc gia nào. Họ cũng chẳng có bài viết đàng hoàng, đĩnh đạc, tỏ bày quan điểm một cách công khai, rõ ràng, minh bạch, có tri thức về bất cứ vấn đề quốc kế dân sinh nào hết. Những “bài viết” của họ - nếu có- chỉ có thể thấy trên Internet – một thứ “chợ trời” thông tin, chưa biết thật – giả, đúng – sai thế nào. Mà nếu bất cứ ai từng có bài viết đăng trên mạng thông tin Internet đều có thể được gọi là “nhà báo” thì chả lẽ tất cả chúng ta, những người biết dùng smartphone, Ipad, laptop đều có thể tự nhận là “nhà báo” hết vì ai mà chẳng từng có những đoạn văn, những bài viết riêng; có người, thậm chí còn có cả trang điện tử riêng, tự mình vừa viết vừa biên tập vừa xuất bản…tất cả những gì họ nghĩ, họ thấy, họ muốn viết ra?
Cho ra đời cái “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”, người ta ầm ĩ làm cái việc “tấn phong” cho nhau. Theo đó, Chủ tịch là Phạm Chí Dũng – người khá “nổi tiếng” với nhiều bài viết đả kích các chủ trương của Đảng và Nhà nước Việt Nam, được cho núp dưới cái mác tiến sĩ kinh tế; Phó Chủ tịch thường trực là đức cha Lê Ngọc Thanh – một linh mục thuộc Dòng Chúa cứu thế nhưng rất lười việc đạo mà chỉ chăm chống phá đất nước, rất quen dùng các chiêu trò kích động, xúi bẩy giáo dân gây rối trật tự hòng trục lợi; hai phó Chủ tịch nữa là “nhà báo” Nguyễn Tường Thụy – người có quan hệ khá chặt với giới “dân chủ giả hiệu” trong và ngoài nước hòng đầu cơ chính trị- và “nhà báo” Bùi Minh Quốc; Ủy viên là “nhà báo” Ngô Nhật Đăng. Chưa từng ai biết những nhân vật “chủ chốt” trên từng tu nghiệp báo chí ở đâu, làm báo bao nhiêu ngày và làm báo ở những tờ báo nào trong và ngoài nước! Thậm chí, một nhân vật trong số đó – “ủy viên” Ngô Nhật Đăng – còn công khai thú thật: “Chúng tôi chỉ là những “tay ngang” thậm chí còn chưa bao giờ có nổi một bài báo đúng nghĩa”.
Với một thành phần “cốt cán sáng lập” cực kỳ ô hợp, với danh xưng “nhà báo” tự nhận vơ dù kỹ năng viết báo của không ít kẻ trong số đó còn chưa “sạch nước cản”, với những thói quen giả danh dân chủ, trục lợi chính trị, kích động, xúi bẩy người khác gây rối và làm mất trật tự, người ta thật khó kiếm đâu ra căn cứ để mà tin rằng cái thứ “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” kia lại có thể làm nên trò trống gì. Thế mà những kẻ “không biết mình là ai” trong cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” ấy đã mạnh miệng tuyên bố tôn chỉ là "vì một Việt Nam tiến bộ xã hội, dân chủ và đa nguyên, văn minh và giàu mạnh", nhằm mục đích "phản ánh trung thực và sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước; phản biện đối với những chính sách bất hợp lý của nhà nước liên quan đến quản lý xã hội và tự do báo chí và tổ chức trao đổi, đối thoại với các cấp chính quyền về tự do báo chí và quản lý xã hội khi có điều kiện, đồng thuận với những chính sách, giải pháp hợp lòng dân và có lợi cho đất nước".
Người Việt có câu “Biết thì thưa thốt, không biết dựa cột mà nghe”. Những kẻ chủ trương nhào nặn ra cái “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” quả tình “điếc chẳng sợ súng”, phán “như thánh như tướng” như thế thật khó lọt lỗ tai người nghe. Danh đã bất chính, nói chẳng lọt tai, không hiểu rồi đây những “nhà báo” này sẽ “làm báo” ra sao mà dám đòi “phản ánh trung thực và sâu sắc”, “phản biện những bất hợp lý” hay “đối thoại tìm giải pháp”? Thật ấu trĩ và nực cười lắm thay!

DANH KHÔNG CHÍNH, NÓI KHÔNG THUẬN, LÀM BẤT MINH



Về cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”:
DANH KHÔNG CHÍNH, NÓI KHÔNG THUẬN, LÀM BẤT MINH

Như dư luận đã biết, hôm 4/7 tại TP HCM, một nhóm cá nhân đã tuyên bố thành lập và ra mắt cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” – xem như một “tổ chức dân sự mới” – nhằm thực hiện cái mà nhóm cá nhân này cho là “quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí”. Có rất nhiều câu hỏi đặt ra về cái tổ chức này mà cho đến tận hôm nay, chính nhóm cá nhân đứng ra tuyên bố thành lập cũng chưa giải đáp cho được “xuôi chèo mát mái”…

Bài 1 – DANH KHÔNG CHÍNH ĐÁNG
            Dù cho là cá nhân, tổ chức, cơ quan nào đi nữa, thì tên gọi là vấn đề quan trọng đầu  tiên cần xét đến. Tên gọi ngay thẳng, chính đáng thì tự bản thân tên gọi ấy đã phần nào cho dư luận thấy đó là một cá nhân, tổ chức, cơ quan ngay chính, không tà vạy, xiên xẹo; ngược lại, không ai đặt tên con theo những nghĩa đen tối, bất minh, có ý xỏ xiên hay chẳng cơ quan, tổ chức nào lại đi chọn một danh xưng khiến chẳng ai hiểu được tổ chức, cơ quan ấy hành xử việc gì, chịu trách nhiệm đến đâu, chọn chỗ đứng nào trong xã hội. Thế mà, điều tưởng chừng như chẳng ai làm ấy lại được “hành” bởi những kẻ “tiên phong sáng lập” nên cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”. Tại sao lại có thể nói như thế?
Hiến pháp nước ta quy định rõ quyền tự do lập hội, khẳng định quyền ấy là một quyền cơ bản của con người trong một xã hội văn minh. Người Việt Nam nào cũng có thể tìm đọc Hiến pháp 2013 để có thể thấy nguyên văn quy định của đạo luật cơ bản này về quyền lập hội được ghi trong Điều 25, như sau: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Rõ ràng, điều này có hai ý: Thứ nhất, Nhà nước tỏ rõ ý tôn trọng, đảm bảo các quyền cơ bản của con người trong đó có quyền tự do hội họp, lập hội; thứ hai, các quuyền ấy, trong đó có quyền lập hội, phải được pháp luật quy định.
Thiết nghĩ, một xã hội văn minh, lấy pháp quyền làm trọng, làm mục đích tối thượng thì mọi hành xử, mọi quyền hành phải noi theo pháp luật mà làm, ngước trông lên pháp quyền làm đích chuẩn mà hướng tới. Thế cho nên, quyền lập hội được Hiến pháp bảo hộ, bất kể ai muốn đứng ra lập Hội, Nhà nước không có cấm đoán nhưng đòi hỏi phải tuân thủ những quy định nhất định của pháp luật.
Chiếu theo những điều ấy, xét về việc ra đời của “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”, người ta có rất nhiều điều buộc lòng phải hồ nghi.
Là một Hội, vậy thử hỏi “Hội” này được ai, cơ quan nào cho phép thành lập? Những thành viên “sáng lập” nên cái “Hội” này – trong bài này chưa vội kể tên – đều là những công dân đang sống tại Việt Nam, chịu mọi sự điều chỉnh của luật pháp Việt Nam, được hưởng những thành quả của sự nghiệp đổi mới và phát triển đất nước. Thế thì, họ là người hay là sinh vật nào khác mà trơ mặt “ăn cây táo, rào cây sung”, tự do lập Hội mà bất chấp pháp luật, bất chấp Hiến pháp?
Nếu không  tuân thủ đầy đủ những quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý hội mà Nhà nước đã quy định, thì rõ ràng không đủ “mặt mũi” để người ta xem đó là một tổ chức hội đầy đủ danh nghĩa. Và nếu không đặt mình đứng trong quy định của luật pháp, thì cái “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” có “tư cách” chẳng hơn gì một hội đồng hương, hội đồng học, hội đồng niên v.v…nghĩa là những thứ hội lập ra cho vui vẻ, tự tụ tập nhau vì có chung một “cái gốc” thường thường nào đó như cùng tuổi, chung trường, cùng quê. Và như thế, thật không có gì rõ ràng hơn để khẳng định chắc chăn rằng, “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” thực chỉ là một thứ bè nhóm kiểu “vui đâu chầu đấy”, tụ tập làm reo theo kiểu “ếch ngồi đáy giếng” mà thôi.
            Hẳn sẽ có người đọc đến đây mà tự phản biện rằng liệu nói như thế có “quá đáng” không, thì người viết lại xin thưa thêm đôi ý nữa cho thực rõ vậy. Như đã nói, vào cái ngày 4/7 vừa qua ấy, các “nhà sáng lập” tụ tập nhau, tự ra tuyên bố thành lập hội rồi “tung lên mạng”. Nếu các vị ấy rắp tâm lập một cái Hội theo đúng nghĩa mà các vị ấy tự nhận “là tổ chức xã hội dân sự” ở Việt Nam, thì hà cớ gì lại né tránh pháp luật Việt Nam vốn đã có quy định rất đầy đủ về quyền lập hội? Con mình đẻ ra, mình có quyền đặt tên nhưng tên gọi của con mình dứt khoát phải được đăng khai sinh thì mới chính thức được ghi nhận là “công dân”, còn dám đẻ, dám đặt tên mà không dám đăng ký khai sinh, không dám vỗ ngực xưng là cha mẹ chính thức của đứa con ấy thì rõ ràng chỉ có thể chính anh ta đã có mối tình bất chính, có con ngoài giá thú mà thôi. Chiếu vào tình cảnh của “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”, xin hỏi công luận một câu, đó chẳng phải là một thứ “con hoang” ư? Những kẻ “đẻ” ra cái “Hội” ấy đã không dám đăng ký công khai cho “con mình”, cũng không dám đàng hoàng vỗ ngực “xưng cha kêu mẹ” thì “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” tìm đâu ra sự chính danh? Nó làm sao có thể được công nhận “đủ tư cách công dân” trước luật pháp?
            Là một thứ “con hoang”, một sản phẩm của những kẻ hoang tưởng nhưng nghênh ngạo, đạp lên cả pháp luật của chính quốc gia mà họ đang là công dân, rõ ràng “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam” đã và sẽ không đủ tư cách để được xem như một tổ chức đàng hoàng, có tư cách. Danh xưng không chính đáng thì chẳng được ai nhìn nhận chứ đừng nói đến xưng tụng. Chỉ là thứ “con hoang” thì càng không thể có chỗ đứng, có tư cách mà nói “chuyện trong nhà” dù ở bất cứ đâu.
            Tên gọi nghe thì “kêu như chuông” song thực tế đáng buồn là chỉ mới phân tích qua tên gọi của “đứa con hoang” này, đã chẳng cách nào tìm thấy cho được dù một chút ít sự đàng hoàng, tư cách của cái gọi là “Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam”. Danh xưng đã chẳng chính đáng, khốn nạn hơn, những lời nói, việc làm của cái thứ “con hoang” này lại càng chẳng khiến ai tôn trọng, nể nang…/.